I intend to write this entry in English, but at last I decided to write in my mother language.
Because ..
Today I have a lot of things to write, so anyone lazy to read, you had better stop here
)
Mình đã ngưng việc gào thét bằng bàn phím như thế này bao lâu rồi nhỉ? Tâm trạng bắt đầu dần quen với việc dồn thành từng viên, đóng gói lại, nhả ra, quăng vô một góc sâu nào đó trong tâm hồn, khóa lại, vứt chìa khóa vào một đỉnh núi chất chứa tâm trạng sâu trong tiềm thức. Rồi quên.
Con người thì có quá nhiều thứ để mà quên.
Mình là một đứa bất-bình-thường theo nhiều chiều nhiều nghĩa. Mình nửa muốn quên phứt đi, nửa muốn biến tâm thức như một cái HDD, khoan, ý mình là một cái ổ đĩa -thôi được mình công nhận mình là một đứa dốt Tin học *thở dài não nề*- có thể search cái dữ liệu nào đấy khi cần, nếu lỡ tay del có thể restore lại.
…
Chung quy cũng chỉ vì nỗi cô đơn mà thôi.
Mình muốn gào thật to lên, rằng “Anh đã từng là của tôi/ Ông đã từng là bạn tôi cơ mà? Mày đã từng chào tao, mìm cười với tao, chọc tao cười, bây giờ mày/ông/anh ngày đó đâu? Ở đâu?”
Rồi tuồng như không tin, lao vào hấm hứ dọa nạt kiếm cho ra, không kiếm được sẽ rạch nát tất cả để lôi từ bên trong bản thể rách nát, thứ vỏ bọc lạnh lùng đó ra cái mà mình tin là người-thật.
Rồi để cái vỏ chết rục ở đó. Mình không quan tâm. Cái mình quan tâm là những con người ngày xưa đã chiều chuộng mình, âu yếm mình, cười với mình, đùa với mình cơ.
Còn lại thì chết hết đi, cũng chẳng sao.
Chẳng sao …
*bật khóc*
Tôi đã làm cái gì, làm chuyện gì? Để các người dần dần bỏ tôi đi như thế? Không một lời? Tôi đâu có đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần một góc len lỏi trong trí nhớ, để đôi khi nhìn thấy thì cười với nhau một cái, hay thi thoảng người lên tiếng trước không phải là tôi?
Tôi đâu phải là con khờ, đâu phải là trò chơi để các người chơi xong thì vứt? Tôi không coi chuyện chạy mất tiêu khi tôi gọi là chuyện đùa đâu. Nói đến đây ai đọc được tự hiểu là tôi đang nói ai nhé.
Mặt tôi đâu có dày đến cỡ vậy?
Tôi đâu phải một con bé quá tự tôn đến mức tự trát cho mình cái bản chất không biết khóc vậy?
Cái gì cũng có cái chừng mực của nó. Vừa phải thôi.
Có lẽ cách nói chuyện của mình đã khiến nhiều-người đang tâm cho rằng ‘nó chẳng suy nghĩ gì đâu’.
Thế thì cái entry này, đọc đi, rồi ai-đấy sẽ biết là tôi có não, có óc để suy nghĩ và có cảm xúc để bật khóc bất cứ lúc nào không chịu đựng nổi nữa.
Sắp cùng cực rồi. Sắp gào lên không dừng lại được rồi.
Muốn ôm chặt ai đó mà khóc quá.
Oh my,after a period typing crazy and try to stop crying, I think this entry is not long :”>
But it’s emo isn’t it =) So .. don’t hit me if someone become emo after reading this stuff nah =3=

I’m emo now =)
Phản hồi bởi Kobayashi Kahara — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
=) Welcome to the world of emo =)
Hôm qua thấy còn xoắn mông bé Nhi sao h emo ồi :”>
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
Tôi cảm giác nếu không viết thì tôi không chịu đc :”))
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
Ừ tôi cũng vậy
)
Bỏ viết từ khi 360 sập, giờ chịu k nổi nữa, k trút ra chắc tí nữa ôm gối tự kỉ quá ; ;
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
Ngay từ trước 360 sập thì tôi đã đi lang thang khắp mọi nơi, kinh qua đủ mọi chốn. H thì tôi có lj để ôm ấp r :”> yêu k kém 360
). Cũng qua đó đi
)
Tuy nhiên cũng vẫn vẩn vơ nhớ lại em yêu kia ~
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
Livejounal hở ? Thấy dân tình cũng qua đó nhiều, nhưng thấy cái wp này dễ thương tệ :”>
Nhưng hồi ở 360 thì đông hơn nhỉ, mọi người qua lại cũng vui, giờ mỗi đứa mỗi nơi .-.
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
ừ chính xác đấy :”>
tôi lết qua lj rồi giờ không mấy khi ghé qua wp nữa 8-> vì lj dễ thương vô vô vô cùng tận í =)
mỗi đứa một nơi buồn thảm nhỉ. nhiều người bỏ cả thói quen viết rồi, thật không hay ;___;
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
Giới thiệu một số nét dễ thương của LJ đi :”> Hồi đó Kicochan dụ qua mà hong qua vì lười =)
Thực ra cái FB cũng khá hay, dùng để liên lạc thì cực kì ok, nhưng để viết blog thì quả là k phù hợp =) Cái note đó để trả tag phù hợp hơn =)
;_; Có lẽ họ vẫn viết, nhưng ở đâu đấy mình k hay biết. Cái Y!M lâu lâu cập nhật về Y!Plus cũng có mấy người viết ở đấy.
Tôi thì tôi chịu thằng Y!Plus ; ;
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
thằng Y!Plus bị dở hơi đó, đừng chạm vào nó =) tôi ghét nó kinh khủng.
Lj á ~ Nếu so sánh với WP thì lj hơn, theo tôi thì là thế. Layout của lj nhiều hơn, và linh động hơn nhiều. Layout của wp fải trả tiền mới đc sử dụng CSS, còn lj thì thoải mái. Nói về việc mình biết css không thì không cần fải care vì nguồn share cực phong phú :”> cứ đi xin của các bạn làm share free rồi về lắp vào nhà mình là nhà đẹp tưng bừng luôn =P~. Viết thì tôi cũng thích ở lj hơn, chắc do quen hơn rồi. Với cả ở lj có cái đặc biệt là có communities :”>. Cực sướng. Kiểu tha thẩn ở lj rồi thì khỏi cần báo chí gì luôn, update j ở communities là đến tận tay mình luôn :”>. Với cả ở wp không có theo dõi đc update của bạn á ;__; để vô blogroll cũng không theo dõi đc update á ;__; vì wp là kiểu trang báo chứ không fải trang viết blog á ;___; về sau thấy ở wp cô đơn quá nên tôi cũng không viết nhiều là vì thế ;_;
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
Thực ra không phải vơ đũa cả nắm nhưng tình hình là thấy Y!Plus toàn các bạn đơ đơ và đú kiểu hot girl hot boy =) Cộng cả đống spam nữa nên mình bỏ luôn ồi .
Đang tính del luôn cái blog bên đó mà k biết làm sao ; ;
Tôi viết ở wp sau đó tung lên fb để quảng cáo =) Hiệu quả k ngờ luôn =) Cái FB khá mạnh về communities đó :”>
Cho cái trang livejounal của cô để sang nghịch đi :”>
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 5, 2010 @ 10:05
http://annosangatsu.livejournal.com/
neh ~ :”>
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 5, 2010 @ 10:05
Ôm noà ôm nào *xông tới*
Phản hồi bởi HB0x — Tháng Một 4, 2010 @ 10:05
*cắn nào cắn nào* >:)
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 5, 2010 @ 10:05
@Ba Bị: Cô à, cái lj có mấy cái mood hay thế ;;)
Mỗi lần viết xong là nó cho mềnh tùy chọn vậy hả ;;)
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 6, 2010 @ 10:05
ừa đúng rồi…
mood theme tự thay đổi đc, cả hình ảnh XD tôi tự color để làm mood theme đó XD
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 7, 2010 @ 10:05
Chà .. Giỏi ế ;__;
Đứa vừa lười vừa vụng như tôi thì chỉ xài theme sẵn có được thôi ; 3 ;
Phản hồi bởi mienchan — Tháng Một 8, 2010 @ 10:05
hàng có sẵn cũng vừa xịn vừa đẹp ấy XD thích lắm !
Phản hồi bởi babychan — Tháng Một 10, 2010 @ 10:05